Có thể và Không thể

“Có thể” và “Không thể”

của Hânn Nguyễn
212 views

Thực ra hồi còn đi học trung học, tôi không phải mẫu người tích cực. Trong suy nghĩ cứng nhắc của mình, tôi chỉ có “đúng” hoặc “sai”, “được” hoặc “không”, đâm ra số lần tự làm mình đau vì những thái cực ấy nhiều vô kể và dạy cho tôi vô số bài học. 

Khi trải qua một số chuyện nhất định trong từng cột mốc của cuộc đời, bản thân ta sẽ có những lần “tự đánh giá lại” hoặc “thay đổi suy nghĩ” không ít thì nhiều và tùy thuộc vào góc nhìn ta chọn. Tuy nhiên, đôi lúc việc “vạch ra” những điểm cực hạn cũng như cực tiểu trong mọi vấn đề cũng làm ảnh hưởng tới sự tiến lên của bản thân trong cuộc sống. 

Ví dụ điển hình là hồi cấp 3 tôi có quen 1 cô bạn, lúc đầu chẳng ưa gì nhau, sau lên đại học thì thân hơn chút, bắt đầu đi chơi, cà rê và hiểu hơn về cách nhìn nhận cuộc sống của nhau. Tôi thấy tư tưởng của cô bạn này hết sức cởi mở. Cô bạn thường rủ tôi đi học những môn đòi hỏi cao về phẩm chất “thiên bẩm” (tôi nghĩ vậy) như vẽ, đàn, hát, nhảy, múa. Dĩ nhiên tôi chẳng hào hứng gì mà đi cho cam vì tôi biết tôi vẽ như gà bới, hát như vịt đực, nhảy múa thì bụng mỡ xấu hổ hết phần không dám. Thực ra cô bạn tôi lúc đầu cũng vậy, nhưng được cái, môn nào bạn ấy cũng thử hết sức, học đến khi chán thì mới thôi nên đâm ra tôi bắt đầu thấy bạn tôi khang khác: vẽ không xuất sắc như họa sĩ nhưng có đường nét ngay ngắn, sáng tối rõ ràng, phối màu tô tiếc không chê được; bộ môn hát thì cũng tương tự, nhưng giờ đã biết hát đúng nhịp đúng nốt, nghe rất gì và này nọ; hay học múa cột, tôi được diện kiến bạn tôi múa không thua kém gì người ta làm trên tivi. 

Oành, phải nói thật, trong tâm trí tôi bắt đầu có cụm từ “có thể tốt hơn” thay vì “không thể” như trước kia. Trong tâm trí tôi đã bắt đầu hình thành suy nghĩ về những chuyện tôi có thể làm tốt hơn nếu tôi chịu kiên trì học hỏi và học đúng cách.

Thực ra trước đây tôi đã từng làm được điều đó nhiều lần, nhưng tâm trí tôi không nhận ra được vấn đề một cách cởi mở, tôi chỉ coi nỗ lực của bản thân lúc ấy là việc phải làm (chuyện dĩ nhiên) và không thực sự nhìn nhận mọi thứ tích cực cũng như tự hài lòng quá sớm với những gì đạt được (hay các cụ còn gọi là “tự mãn”). Hồi ôn thi đại học, biết mình học toán không tốt, tôi đã chuẩn bị từ hè năm trước bằng cách luyện tập thật nhiều các dạng đề và nắm chắc mọi câu cơ bản. Điểm thi toán của tôi không tính là tệ: 7,5 cho khối A1. Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ, đó là ngưỡng cực đại với môn toán mà tôi có thể đạt được rồi. Sau đó lên đại học tôi không buồn chăm chỉ học toán nữa, do đó điểm các môn tính toán của tôi trượt dài dù tôi học tài chính. 

Mãi về sau, lúc nhận bảng điểm đại học tôi mới thấy: thực ra những môn tính toán nếu tôi chú tâm, tôi hoàn toàn có thể đạt được điểm cao hơn. Bằng chứng lúc nào học lại tôi cũng được A (nhưng chỉ được ghi B vì can tội học lại). Bạn hỏi tôi hối hận không? Tôi nghĩ có và cũng không: có vì bản thân mình không cố gắng hết lực và không vì chuyện đã xong, có hối lúc này cũng chẳng kịp. Ít ra tôi cũng học được cách cải thiện tư duy của bản thân qua chuyện của cô bạn thân và của chính mình.

Sau đó, mỗi lần gặp khó, tôi lại âm thầm cổ vũ bản thân và bỏ nhiều công sức hơn bình thường để đạt được điều mình mong muốn. Việc bỏ ra nhiều hay ít thì cũng tùy vào tư chất của bản thân trong vấn đề gặp phải. Nếu khó quá và thuộc vào vùng điểm yếu của bản thân mình, tôi nghĩ chúng ta nên tìm kiếm sự giúp đỡ, chia sẻ từ những người giỏi hơn, nhiều kinh nghiệm hơn để học tập theo.

Nói chung cái gì ta không thuộc trong phạm trù “tự thân cải thiện” được bằng sự nỗ lực, chăm chỉ, kiên nhẫn,… thì có thể tìm kiếm thông qua các nguồn lực bên ngoài như báo chí, sách vở, anh chị em bạn bè, những người có kinh nghiệm hơn, các khóa học online/offline, youtube, vân vân mây mây.

Cho dù cuối cùng kết quả có như ý tôi hay không, tôi cũng không bao giờ phải khựng lại một giây phút nào vì hối tiếc mà luôn tự hào bản thân đã nỗ lực, đã cố gắng hết mình và đúc kết cho bản thân thêm kinh nghiệm để tiếp tục lăn xả trong tương lai. Đến một lúc nào đó, mọi điều chúng ta gom góp được sẽ “tích tiểu thành đại” và trở thành nội lực/kinh nghiệm hay thậm chí là một kĩ năng/tài năng/ điểm mạnh của chính ta. (tôi tự astm vậy thôi chứ nhiều khi cuộc đời cũng phũ lắm :D)

Tóm lại, không có gì là không thể: bản thân chúng ta luôn có thể tốt hơn mỗi ngày. 

Cheers,

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More