Unspeakable Face

của Hânn Nguyễn
89 views

Ta có nhất thiết phải nói ra những suy nghĩ của mình? Nó có cần đến vậy? 

Dù đã trải qua nhiều bài học về cách hành xử, lời ăn tiếng nói và tôi cũng rõ ràng rằng: đôi khi việc giải thích với những người không thực sự có cùng suy nghĩ và thấu hiểu chỉ làm mọi việc thêm tồi tệ, hay còn hiểu là càng bôi càng đen. Các mối quan hệ trong công việc cũng như những mối quan hệ trong cuộc sống vậy: ta chọn vun trồng cái cây nào, mối quan hệ nào và liệu điều đó có cần thiết?

Ta có nhất thiết phải thổ lộ mọi suy nghĩ của mình cho người khác biết? Câu trả lời chắc chắn là không. Im lặng đôi khi là một cách bảo vệ mình tốt nhất trước khi ta vội mở lời và bàn luận. Quan trọng hơn, người cùng ta bàn luận có phải là một người rộng mở và tiếp thu thay vì chỉ chăm chăm muốn người đối diện nghe theo ý kiến mình?

Nếu bản thân mình nghĩ đáp án A là đúng nhưng người thích có những followers đích thực muốn thay đổi và muốn ta nghĩ là B? Có thể nhất thời ta chưa bị thuyết phục hoặc có thể mãi mãi không bị thuyết phục bởi cái đáp án B kia, nhưng ta có thể lựa chọn im lặng hoặc lựa lời mà nói cho qua cái vấn đề nhạy cảm đó để tránh một cuộc xung đột đẫm máu của những người thích thay đổi mindset của ta bằng mọi giá.

Nếu sống chung trong một môi trường mà ở đó tất cả đều có chung suy nghĩ với cùng người dẫn đầu trong hầu hết mọi việc và những yếu tố khác biệt sẽ phải tự mài dũa để phù hợp? Tôi nghĩ, hẳn sẽ thiếu đi cái đột phá, sự thay đổi hay một bước tiến vọt lên. Bởi ta chỉ nhìn thấy chung một bức tranh từ chung 1 góc độ, chứ không phải từ nhiều góc độ và rồi cân nhắc ta có thể dùng cả hai hay chỉ dùng 1 trong 2. 

Tôi không nghĩ mỗi sự khác biệt, mỗi ý chí trong một cá nhân cần phải thay đổi để thích hợp trong một môi trường không tạo điều kiện ta cái sự khác biệt, cách suy nghĩ đó được tôn trọng, cân nhắc và học hỏi từ cả hai phía. Ta thay đổi để tốt hơn, chứ không phải thay đổi mọi thứ là chính “ta”. Ta có thể học, có thể trau dồi, có thể mài dũa bản thân ta trở nên sắc bén hơn, nhưng cái tôi bên trong cũng vậy. Ta có thể phải hạ cái “tôi” để được học nhiều hơn, để có nhiều góc nhìn hơn, nhưng ta cũng có quyền lựa chọn giữ lại điều gì, bỏ đi điều gì. 

Và nếu vẫn chưa tìm được người dẫn đầu có cùng suy nghĩ với mình, tôi nghĩ không có gì phải lo ngại, bởi rồi ta sẽ tìm ra. Chỉ cần ta đủ khéo léo và đủ khả năng thích ứng với mọi hoàn cảnh cho đến thời khắc đó.

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More