Mơ ở Đà Lạt – 2019

của Thanh Trà Trương
1303 views

Đó là một buổi chiều thật chậm! Trong văn phòng, tinh thần làm việc của mọi người vô cùng cầm chừng và chậm rãi như những tiếng tích tắc nhè nhẹ của chiếc đồng hồ treo tường. Có vẻ đây là những gì còn sót lại sau một tháng làm việc cật lực của mọi người. Ai cũng như đang mong chờ một thứ gì đó… Thứ gì đó… Thứ gì… Thứ…. và rồi 

Ting~

Âm thanh tin nhắn báo tới như tiếng mưa rớt xuống mảnh đất khô hạn ngày hè. Những tiếng “ting~” bây giờ là âm thanh hay nhất mà ai cũng mong chờ được nghe vào những ngày cuối tháng. Không có bất cứ chuyện gì có thể khiến tâm hồn người ta vui hơn là tiếng tin nhắn báo lương đã về tài khoản.

Trừ tôi! Yup. Hơi ngược đời nhưng đây là lúc tôi cảm thấy hơi buồn một tẹo. Không cần mở điện thoại ra tôi cũng biết tài khoản tôi tháng này được cộng thêm số bao nhiêu vì con số đó vẫn sẽ khiêm tốn (như tháng trước, và tháng trước trước nữa). Và vì tôi nghĩ rằng “Lương là thước đo duy nhất phản ánh năng lực của bạn. Lương bạn thấp tức là bạn kém, lương người ta cao tức là họ giỏi, họ hơn người.” Oh shiet, lại đặt nặng đồng tiền quá rồi.

Dù sao, cuối tháng này, tôi cũng được tham gia chuyến du lịch giữa năm với công ty. Vì vậy, tạm gác lại những lo toan, tôi về nhà xếp đồ để đi trốn thế giới tại Đà Lạt!


Bước ra khỏi sân bay Liên Khương lúc ~8h sáng, không khó để tôi nhận ra những đặc điểm rất đặc trưng của Đà Lạt. Thiên nhiên đã ban tặng cho mảnh đất cao nguyên này những thứ mà nơi khác không thể có được…. Là khí trời thoáng đãng, là rừng thông bạt ngàn (tôi có nghe HDV nói rừng thông này là do người Pháp trồng rồi tự phân bố rộng ra tuy nhiên lúc về kiểm tra thì lại không phải), là mặt hồ tĩnh lặng và là nắng ban mai buổi sớm.

Vì đến tận 14h chiều mới check-in được vào khách sạn nên nhóm chúng tôi quyết định đi ăn món bánh căn rồi nhâm nhi cốc cà phê Đà Lạt. Bánh căn thì tôi không có nhận xét gì vì tôi vốn không phải là 1 đứa rành ăn. Tuy nhiên trải nghiệm tại quán cà phê Túi Mơ To để lại trong tôi khá nhiều ấn tượng (tôi vốn đánh giá không cao những quán cà phê ở đây vì đa phần mọi người tới để chụp ảnh check-in thay vì để tận hưởng không gian Đà Lạt).

Ảnh team

Tôi luôn mang trong mình suy nghĩ rằng để cảm nhận Đà Lạt, tôi cần nhắm mắt lại hít thở để cảm nhận được những làn gió, những tia nắng đượm vàng hay những hạt mưa ướt lạnh thay vì chỉ ngồi trong phòng và ngắm Đà Lạt qua khung cửa kính. Chính vì vậy, khi bước vào không gian quán gần như đã kín chỗ, tôi tự chọn cho mình một góc bàn ngoài hiên ngập nắng. Đâu đó vang lên một điệu nhạc vui tai, đâu đó những tia nắng lẻn qua những nhành thông rớt xuống hiên nhà cũng mang theo cái chất Đà Lạt thấm vào da thịt tôi mang lại cảm giác nhẹ nhàng khó tả. 

Nhắm mắt lại…

Tiếng nhạc chậm dần…

chậm dần…

và rồi không gian lặng im…

Bình yên quá đỗi… 


Chuyện kể lại, ngày hôm ấy hành trang tôi mang lên Đà Lạt chỉ vỏn vẹn 2 bộ quần áo và cái áo khoác. Đồ đạc thì đơn giản vậy nhưng nhất quyết phải dắt theo mình vài điếu thảo mộc.  Đêm ngày 1 rạng sáng ngày 2, khi đã đánh chén hết ly kem bơ và vài miếng bánh tráng nướng Đà Lạt (theo lời 1 chị trong team là Vietnamese pizza :))) thì tôi cũng mò về phòng chứ không đi nhậu khuya với team nữa. Không biết trời xui đất khiến thế nào, tôi lại quyết định mở tung cửa sổ để đón không khí lạnh ngắt của Đà Lạt buổi đêm (báo hại giờ đang sụt sịt mũi), bật lò sưởi, nghe vài bài của Ngô Thụy Miên và ngồi…im bên cửa sổ. Khi mấy đám thảo mộc đã bốc hơi hết, thay vì ngồi vẽ vời gì đó như mọi khi, tôi ngẩng mặt ngước lên trời…

Đập vào mắt tôi, là thứ sẽ không bao giờ tôi có thể tìm thấy được ở HCMC. 

Một bầu trời đêm đầy sao!

Lấp lánh, nhấp nháy, ẩn hiện và xoay vòng (đoạn xoay vòng chắc do lúc đó đang high), những ánh sao như có một lực hấp dẫn vô hình khiến tôi chỉ biết ngồi há hốc mồm và dán mắt vào tia sáng của những ngôi sao đã chết trên vũ trụ kia. Tôi ngồi im không biết bao lâu, há hốc mồm như thằng ngáo (may lúc này thằng bạn cùng phòng đi nhậu rồi chứ không lại tưởng tôi bị trúng gió méo miệng). Và bỗng nhiên, trong đầu óc tôi lóe lên một ý niệm…

Rằng…

Bản thân mình nhỏ bé vô cùng

Và không chỉ bản thân tôi, cả những vấn đề của tôi nữa…

Tất cả dường như nhỏ bé quá đỗi như những ánh sao trời trong cái bao la, vĩ đại của vũ trụ trên kia.

Cái cảm giác lúc đó như kiểu trên đời chẳng có thứ gì là quan trọng nữa. Tiền bạc, lương thưởng hay những mối quan hệ phải lui lại nhường sân chơi cho bầu trời đầy sao trên kia. Bản thân chỉ là một hạt cát thật to trong một hệ thống thật bự. Và rồi cũng sẽ chẳng có ai quan tâm đến những vấn đề “tưởng to mà lại nhỏ” mà ta đang gặp phải. Nếu được chọn, tôi sẽ chọn ngồi đây mãi trong tiết trời se lạnh của Đà Lạt để ngắm trời sao. Nhưng mà cuộc sống đâu chỉ là xoa cây đèn thần rồi ước như bộ phim đang chiếu ngoài rạp kia. Tôi cũng tự biết rằng không khí không chỉ không giúp ta sống qua ngày mà còn khiến ta bị sổ mũi, nghĩ vậy nên tôi đành ngậm ngùi đóng cửa sổ với cái mũi đang hắt xì liên tù tì. Mang thêm đôi tất, tôi chui vào chăn khi vẫn tưởng mình đang bay giữa dải ngân hà bình yên và rộng lớn trước khi chìm vào giấc ngủ.


Nếu như ngày thứ hai ở Đà Lạt là bầu trời đêm thì ấn tượng về ngày thứ ba trong tôi là ánh nắng ban mai rực rỡ. Nắng ban mai là câu chuyện lúc 6h sáng, còn câu chuyện của tôi và thằng bạn chung phòng thực sự bắt đầu lúc 4h30 cơ. 

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Hai đứa bọn tôi phóng ga xe trên con đường đồi dài và hẹp. Con đường này tụi tôi chưa đi lại lần nào, nên lần này hẳn nhiên tôi phải thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi săn mây.

Rời khỏi khách sạn lúc 5h sáng, thực ra tôi cũng không chắc liệu chuyến đi này có thành công không khi tôi chỉ đọc review trên mạng rồi nổi hứng kéo thằng bạn đi. Vừa phóng xe vừa nghĩ, lỡ xui xẻo thế nào, cảnh không như hình, thì tôi sẽ cảm thấy có lỗi lắm khi đá bay thằng bạn ra khỏi chăn ấm nệm êm lúc 4h30 sáng chỉ để chịu đựng cái rét căm này. Nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng không nói ra, vì hễ tôi mở miệng ra hai hàm răng tôi lại va vào nhau cầm cập. Sau một hồi vòng vèo, rẽ qua rẽ lại, tụi tôi cũng tới được điểm đến: Đồi Thiên Phúc Đức.

Vứt tạm con chiến mã cạnh đường, tôi mò lên đồi với tâm trạng náo nức và hồi hộp khó tả. Ngay khi vừa lên tới đỉnh, trải dài trước mắt tôi là cảnh sắc trời núi như giáp kề với nhau với những hàng thông nấp mình ẩn hiện trong lớp sương dày đặc, xa xa là ánh sáng mờ nhạt của những nông trại thắp đèn đêm. Dưới triền đồi, mây cuồn cuộn trải dài bao phủ thung lũng Lang Biang nhìn như một biển mây với một vài ốc đảo nhỏ là những ngọn đồi thấp hơn. Khi mặt trời bắt đầu ló lên, ánh nắng ban mai bắt đầu chiếu sáng cả ngọn đồi, xuyên qua những cuộn mây và tỏa sáng lấp lánh nhờ những giọt sương còn đọng lại trên cây cỏ. Tất cả hòa trộn tuyệt như một vùng đất bồng lai tiên cảnh.

Đồi Thiên Phúc Đức

Damn, đây chính là thứ mà tụi tôi phải hi sinh giấc ngủ để kiếm tìm. Nói vậy thôi, chứ vì buồn ngủ quá nên tụi tôi đành trải tạm áo khoác lên cỏ rồi nằm xuống. Và đó là một cảm giác dễ chịu. Nằm trên đồi cỏ xanh để cảm nhận ngọn gió thổi qua da thịt, mùi hương của cỏ cây và đất ẩm, tiếng chim líu lo trong nắng sớm.  Và một lần nữa, tôi lại mang theo tất cả những vẻ đẹp đó vào giấc ngủ ngắn của mình. 

 

Nằm trên đồi, cầm điếu kush và ở trong túi là lon bia – Đen Vâu


 

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More