Ngày không như mọi ngày…

của Hânn Nguyễn
850 views

Tôi không biết bạn bè đồng trang lứa tốt nghiệp xong đi làm cảm giác như thế nào. Riêng tôi trong những ngày tháng đầu tiên thực sự rời xa tổ ấm bấy lâu thực sự rất khó khăn. Không phải chỉ riêng về mặt vật chất mà là cả tinh thần. 

Ngành của tôi học ra thì làm gì? Sao tôi cảm thấy mơ hồ quá. Chắc có lẽ suốt 4 năm đại học tôi chẳng dự định gì, cũng chỉ đi học chăm chỉ những môn thầy cô tâm huyết, dạy hay. Cũng có lẽ ngay từ lúc bước chân vào trường đại học, tôi thực sự không nghĩ tới việc mình sẽ trở thành ai, sống bằng cái gì (mẹ tôi hay bảo là phải có cần câu cơm chứ không thì chết đói). Bố mẹ cũng không hẳn không kì vọng ở tôi ít hay nhiều, nhưng sau cùng, điều quan trọng nhất tôi đoán sau thời gian ở Sài Gòn không việc làm 2 tháng liền là bố mẹ mong tôi có một công việc bình thường, ổn định, quan trọng là ở gần nhà. 

Tôi hiểu.

Tôi không ngạc nhiên vì những bậc phụ huynh như bố mẹ tôi nhiều, rất nhiều. Nhưng tôi không muốn chỉ làm một con chim non yên ổn mãi trong vòng tay bố mẹ và không thực sự hiểu bản thân mình muốn gì, mình thích gì. Thế nên tôi rời Đà Nẵng, bắt đầu tìm việc ở Sài Gòn. 2 tháng đầu tiên, tôi không thể tìm được công việc như ý, nhiều lúc tôi tự trách bản thân, cảm thấy mình không làm nên trò trống gì, và vô định. Sau đó, tôi lại dành 2 tháng tiếp theo thực tập không lương tại một công ty Việt Nam theo đúng ngành học của mình: dù đã cố gắng tự động viên bản thân mình nhiều lần, nhưng tôi vẫn thấy chán ngấy và chẳng thấy nổi định hướng phát triển của bản thân. Đó là khoảng thời gian rất dày vò, khi thấy người cạnh mình đi làm trong tâm thế hào hứng, nhiệt huyết tuổi trẻ sôi sùng sục, còn tôi, chán chường và không biết thực sự mình có thể làm việc ở đâu, cảm giác tự ti của việc “lớn xác nhưng không nuôi nổi bản thân” cứ lớn dần trong tôi. 

Nhiều đêm tôi không ngủ ngon được, vì phiền não, có đúng là tôi chẳng tài cán gì (dù tôi cũng đinh ninh là mình có chút nhanh nhạy) và chẳng công ty nào ở cái đất Sài Gòn này cần mình?!

Dù nhiều lắm những băn khoăn, ngờ vực, tôi xin thôi việc vì cảm thấy không phù hợp nữa. Sau đó ít lâu, tôi biết đến công ty hiện tại đang tuyển nguời thông qua một nguời chị tôi làm việc cùng thời còn đi học. Nhưng cũng phải thú thực, tôi đậu qua cửa phần thi viết phần nhiều là nhờ may mắn, bởi công ty tôi làm việc về một lĩnh vực hoàn toàn mới toanh: Technology Advertising. 

Công ty mới có thể nói là vui: người trẻ làm việc với nhau, nhiều điều mới phải học và thách thức mỗi ngày dù rất áp lực và nhiều khi cảm thấy không thể ngượng nổi. Dù có khắc nghiệt đến mấy tôi cũng cố gắng hoàn thành và mong muốn được làm việc trọn vẹn. Nhiều hôm làm việc căng thẳng từ sáng đến đêm rồi hôm sau lại đi làm, tôi tưởng bản thân mình không ngượng nổi, nhưng hoá ra tôi vẫn có thể. Hôm mới đây nhất, tôi bật khóc trên đường về nhà sau một ngày rã rời làm việc và biết vẫn phải tiếp tục làm đến đêm trong khi cơ thể căng ra và chỉ muốn đánh một giấc ngon lành. 

Nhưng rồi tôi cũng ổn, chén món trứng rán ngon lành và tiếp tục làm việc. Đến lúc này tôi bỗng thấy bản thân mình được dần hoàn thiện theo cách thần kì nào đó. Và tôi nhận ra, việc môi trường áp lực nhiều hay không, công việc có hợp hay không là do mỗi người, mỗi khả năng cũng như sự thích thú mà người làm đặt vào chứ không phải tôi yếu kém hay không, thất bại hay không. Quan trọng là phải tìm thấy công việc phù hợp và tôi sẵn sàng gắn bó đến cùng. Nếu công việc hiện tại chưa làm bản thân mình hạnh phúc, thì chắc là, chúng không dành cho bạn, vậy thôi.

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More