Kỳ Tích Vượt 12KM Sài Gòn Ngày Trời Lụt

của Hânn Nguyễn
1159 views

0 – Mở đầu

   Chủ Nhật đẹp trời, được anh Cường cùng cơ quan rủ đăng ký đi phóng sinh ở Tây Ninh nên hai vợ chồng 4h lục tục dậy chuẩn bị xuất phát sớm. Mặc dù có dự báo bão, nhưng lúc đi trời quang. Xe xuất phát 6h tại TP HCM, cũng được tính là thuận lợi tới nơi để thả những chú cá về với sông với nước. Sau khi thả cá, Sư cùng đoàn chúng tôi vào tụng một bộ Kinh Địa Tạng. Với người chưa đọc kinh chính thức bao giờ thì quả nhiên tôi đọc rất… dở, thay vào đó là cố gắng (haha) hoàn thành bộ Thượng vào buổi sáng. Chiều chúng tôi tiếp tục hoàn thành 2 bộ kinh Trung và Hạ nữa. Cảm xúc đọc Kinh thì khó lòng diễn tả hết được ngoài thành kính và… khan cả cổ (vì đọc hết gần 150 trang kinh cơ mà :D). 

   Lúc về lòng chúng tôi hoan hỷ vì các sư, các phật tử làm bầu không khí trở nên hoan hỷ, mọi người vui mừng, phấn khởi. Mối lo duy nhất của chúng tôi là: về nhà bằng cách nào đây khi được tin Sài Gòn đã vỡ trận lụt trên nhiều tuyến đường chính, trong đó có khu vực An Dương Vương, Hồng Bàng. Thôi thì cứ xách xe từ 121 Kinh Dương Vương ù té về nhà rồi tính. 

1 – Vượt lũ: Cạn kiệt sức lực

   Ngay khi vừa qua Bùng Binh Phú Lâm, đoạn lên cầu đường Hồng Bàng giao Tân Hóa, hai chúng tôi đã thấy một cảnh tượng khủng khiếp: nước lụt đến nỗi nhiều người phải dắt xe máy đi ngược lại cầu. Cá nhân tôi chưa bao giờ biết “lụt Sài Gòn” là gì, tôi có thể ví như bạn đem xe máy ra biển ở Đà Nẵng, đi ra xa tầm 3 – 4 mét, để nước biển ngập ngang đùi rồi bắt đầu dắt xe đi ngang: lực đẩy của nước, lực đẩy từ những chiếc xe to hơn gần đó , lực cản không khác gì sóng biển thốc liên tục vào người, vào chân. 

   Chúng tôi quyết định lên lề đường đẩy xe, trông có vẻ dễ dàng hơn. Nhưng có vẻ không khả quan lắm khi nước vẫn cứ ào ào tràn lên bờ, ngang đến ống chân. Thôi, vẫn đỡ chán so với lội ngập cả chân dưới nước. Lúc này xe chúng tôi xuất hiện vấn đề: không thể khởi động xe. Chúng tôi cũng chịu, đẩy xe đi tiếp, đến đoạn mệt lại dừng nghỉ đề thử xe, lại vẫn không được. Lại lội nước, trời mưa lúc lặng lúc dữ, gió bình bình, lâu lâu nổi cơn tam bành như muốn cuốn văng chúng tôi mà không được. May sao lúc nghỉ chân, bên cạnh đó cũng có người gặp phải hoàn cảnh như chúng tôi: xe chết máy. Loay hoay một lúc, bằng cách thần kì nào đó xe anh ấy nổ máy (*rìn rìn*). Chồng tôi khấp khởi hi vọng lật đật chạy sang nhờ giúp. Anh tốt bụng loay hoay tìm cách sửa xe cho chúng tôi. Dù anh không giúp được, tôi cũng lấy làm vui vì sự nhiệt tình của anh, trước khi chào tạm biệt… dắt xe tiếp, tôi lén để trên xe anh một bao bánh bò do các sư chùa tặng. Chúc anh gặp nhiều may mắn!

   Có những đoạn tôi mất hết niềm tin, tôi nói anh (chồng): “Em không biết mình về nhà nổi không nữa!”, rồi hai vợ chồng cũng cố gắng đẩy xe đi tiếp. Trong lòng tôi nhớ tới Kinh Địa Tạng chiều nay vừa đọc, tôi thầm lẩm nhẩm niệm một lượt các vị Thần Phật, Quán Thế Âm Bồ Tát, Địa Tạng Bồ Tát. Mong sao lúc này đây, tôi có thêm sức mạnh mà về được tới nhà. Thực ra tôi và chồng cũng mông lung lắm: biết để xe ở đâu? hay dắt tiếp? hay ngủ qua đêm ở một KS nào đấy? hay cố gắng về nhà? Nhưng cứ gắng ngượng nghĩ mình sẽ về được nhà. 

   Trên đường đi la liệt người cũng bị xe chết máy như chúng tôi, đang tìm cách “đánh thức” chiến mã nhưng chúng đều như không nghe thấy, hoặc nghe thấy mà chắc cũng lực bất tòng tâm không lên ga nổi. Ngay cả những chiếc ô tô cũng chịu chết đứng ngay giữa ngã tư, vài chiếc xe con đang đi bỗng chậm dần rồi tắt máy đột ngột. Trừ những chiếc xe to cỡ xe buýt, chắc không có chiếc xe nào đủ khỏe để vượt qua “đầm lầy chết chóc” ấy. Chúng tôi vẫn miệt mài đẩy (cũng chẳng biết đẩy được đến đâu rồi!)

   Nhân nói việc đẩy xe, vì tiếc giày và phần vì tôi đi giày có gót cao chút đỉnh, hai đứa nhét hết giày vào cặp, đi chân đất đẩy xe.  Cảm giác lúc đầu rất kinh khủng: không biết mình sẽ chạm vào thứ gì? đất bằng? đất cát? đất đá? liệu có vật gì sắc nhọn đang chờ phía dưới kia không? Trời mưa nên tầm nhìn hạn chế, nhiều lúc đi va phải cục đá, đi trên đường sỏi mà đau chân phải biết. Tôi đùa chồng cũng tự động viên mình: “Như thế này khác nào sang Tây Thiên thỉnh kinh? Khổ ải không kể được!” 

   Lúc gần như không thể chịu nổi, chúng tôi nép vào một góc đường mở điện thoại nhìn thử bao nhiêu lâu nữa về được tới nhà, giả hoặc có thể tìm sự hỗ trợ ở đâu đó chăng? Nhưng chắc là không thể tìm ở đâu được. Google Maps cho biết còn gần 6 cây rưỡi nữa chúng tôi mới về được nhà. Lúc ấy sau một hồi vừa đẩy vừa đấu tranh tư tưởng, chồng bảo: “Thôi, đẩy về nhà hầy!”. Tôi đồng ý. Lúc ấy tôi chỉ thèm được vào chăn ấm phòng mình mà lăn ra cho thỏa thích. 

2 – May mắn 1 

   Chúng tôi vẫn miệt mài đẩy. Vì đoạn đường quá dài, cả hai đều hơi đuối sức. Đoạn đường chúng tôi vừa tới vừa dài, tối, thêm cả gió, mưa thốc vào mặt. Lúc ấy để động viên tinh thần nhau, tôi kể chuyện trên trời dưới đất. Đương đang kể hăng, không biết ở đâu có 1 chú chạy xe tới bảo sẽ giúp. Tôi với chồng bất ngờ, vì nhìn xe chú cũng thê thảm không kém. Chú hỏi: “Đẩy vậy thì đến bao giờ! Nhà ở đâu?”. Tôi đáp: “Nhà tụi con qua cầu Thị Nghè là tới!”. Chú lắc đầu: “Còn hơn 4km nữa lận, xa lắm con! Để chú kéo cho.” 

   Cảm giác khi ngồi trên xe được kéo băng băng hết sức awesome!! Tôi với chồng chắc thiếu chút hét lên vì mừng! Chú hỏi: “Nhà ở Đà Nẵng là ở mô?”. Nghe giọng ĐN mà thân thương lạ, tôi bảo tôi ở gần sân bay. Chú nói hai ba câu mà tôi nghe không rõ, chồng tôi lại nghe, đáp chú: “Nhà tụi con cũng ở khu đó chú ơi!”. Tôi ngạc nhiên, đi đến tận SG xa xôi vậy rồi vẫn còn được nghe giọng ĐN, đã vậy chú còn ở gần nhà, tôi xúc động không để đâu cho hết! Đi một đoạn đã đến Ngã 6 Cộng Hòa tôi mới thấy may mắn, nếu không có chú, hai vợ chồng chúng tôi hẳn phải đẩy xe qua ngã 6 này hết sức khó khăn. 

   Được một đoạn ngắn qua Nguyễn Thị Minh Khai, xe chú cũng tắt máy. Tôi vội lấy túi bánh bò rồi nhét tiền cảm ơn cho chú vào trong. Xe chú sửa một chút thấy lên xăng chạy được, tôi bảo chú về nhà sớm, trời mưa bão, chúng tôi có thể đẩy được. Chú gọi với bảo đẩy vậy khi nào mới tới cầu, để chú kéo cho. Tôi nhớ lúc hỏi chuyện, chú bảo nhà chú ở Nguyễn Trãi, thấy chạy xa nên thôi, dặn chú chạy xe về nhà sớm.

   Đoạn đèn đỏ, chúng tôi quan sát đường mà không thấy chú chạy ngang qua để vòng lại, nhìn ra sau cũng không thấy xe chú đâu,… cứ như biến mất vậy! Đi một hồi tôi bảo chồng, có khi thần phật, bồ tát, tổ tiên nghe tôi khấn cả đoạn trước nên lúc đường khó giúp chúng tôi qua thuận lợi hơn. Chồng tôi nghĩ nghĩ cũng gật gù thấy đúng. Tính ra chúng tôi cũng vẫn còn may mắn lắm! Vậy là hai vợ chồng cảm ơn thần phật, bồ tát đủ cả, cũng mong cho ai phải đẩy xe như tụi tôi may mắn về được nhà!

3 – May mắn 2

   Qua được Ngã 6 Cộng Hòa, đường dễ đi hơn. Con đường băng băng, chồng tôi động viên còn vài cây nữa là tới. Tôi nghía đường cũng mù mờ thấy xa nhưng cũng xốc lại tinh thần đẩy tiếp. Tôi nói với chồng: “Bốn thầy trò đường tăng là đại diện cho 4 khía cạnh của con người. Sư phụ Đường Tăng là đại từ đại bi, nhìn cuộc đời bằng con mắt tích cực và thiện tâm, Tôn ngộ không thì nóng tính nhưng lại được cái quan sát tốt, quyết liệt và nhanh trí, Trư Bát Giới là hiện thân của chữ tham sân si, còn Sa Tăng thì nửa vời, không đấu tranh…Hôm nay chắc phải dùng tinh thần lạc quan của Sư phụ Đường Tăng và tinh mắt của Tôn Ngộ Không rồi!”. 

   Đẩy khoảng chừng 2km, băng qua cả Pasteur và Dinh Độc Lập, tôi thấy thấm mệt. Nhưng biết sắp về nhà, chúng tôi cũng phấn chấn hơn chút ít. Hôm nay chúng tôi khá may mắn khi một bạn thanh niên trẻ hỏi chúng tôi đi đâu, và giúp đỡ chúng tôi băng qua cầu để về nhà. Trong túi tôi còn nốt 2 cái bánh giò của sư chùa cho, tôi tặng anh thanh niên luôn. 😀

4 – Kết

   Lúc đặt chân về nhà tôi còn không tin được vào những việc đã trải qua. Chồng tôi thì thấy ngỡ ngàng. Chúng tôi vui như được mùa lao lên phòng… tắm. Hơn 2 tiếng đẩy xe ngoài đường khiến chúng tôi kiệt sức. Trong những lúc khó khăn nhất, con người thường làm những việc vượt quá sức tưởng tượng của mình. Hôm nay tỉnh dậy, hai bàn chân của hai đứa chúng tôi tê cứng và đau nhói. Lưng tôi đau nhức vì phải thồ thêm một cái balo hơn 5 kí suốt cả quãng đường. Vẫn thấy những gì đêm qua xảy ra như trong mơ: không biết bằng cách nào chúng tôi đã vượt qua cơn lũ để về được nhà?

3 bình luận

Trương Thành Sơn 26/11/2018 - 14:52

Một trải nghiệm tốt, nhưng tốt nhất đừng để nó xảy ra một lần nữa

Reply
Mỹ thanh 27/11/2018 - 00:22

Như thầy trò Đường tăng đi Tây trúc thỉnh kinh á. Chấm tinh thần lạc quan và lòng tốt với mọi người. Yêu 2 con

Reply
ĐK_Xuân 01/12/2018 - 01:15

Chắc thành fan cùa H quá 😁

Reply

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More