Love is in the air -1

của Hânn Nguyễn
1406 views

  Ý tưởng viết Love is in the air đến khi chồng và mình cưới nhau sắp được 3 tháng. Mặc dù chỉ là những mẩu chuyện kể vụn vặt (sến sẩm) trong cuộc sống hàng ngày của hai vợ chồng, mình vẫn muốn lưu giữ lại chút ít (để sau này về già có cái mà đọc và nhớ lại). Viết lại từ khía cạnh của mình nên đôi lúc có thể không hoàn toàn khớp với các sự kiện đã xảy ra theo đúng mạch thời gian (bởi vì trí nhớ mình khá kém, nhất là vụ sắp xếp đúng thứ tự các sự kiện). Hy vọng bất kỳ ai đọc phải cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc và sớm tìm thấy tình yêu của đời mình 😀


1. Từ hồi tốt nghiệp rồi đi làm, có bữa tôi vừa thấy giường đã lăn đùng ra nằm thẳng cẳng: cảm giác mệt rã rời, chỉ muốn ngủ trọn một giấc ùa tới. Nhưng làm gì thì làm, tôi cũng phải cố gắng mò dậy mà rửa mặt đánh răng, bôi trét đơn giản rồi mới ngủ. Lúc ấy chồng tôi còn chưa đi làm, vẫn còn thời gian rảnh rỗi ví như… ngủ đến 10h sáng mà không phải dậy sớm. Mỗi lần thấy tôi đi làm về mệt sẽ hỏi han ân cần, ra vẻ thấu cảm cho người đã đi làm lắm. Nhiều hôm cũng cau có nhau, hở tí là tôi thấy buồn bực không vui.

   Có hôm tôi nhìn anh ngủ sung sướng lúc 1h30 chiều, ấy mà tôi phải mò mặt ra đi làm, tôi liền làu bàu: “Cứ chờ anh đi làm thử xem”. Anh ừ hử lăn ra ngủ tiếp (thấy ghét).

    Nói vậy cũng thật rất linh, cuối cùng chồng tôi cũng… có việc. Lúc ấy công việc tôi đã tương đối ổn hơn đôi chút, tôi có thời gian thư thả hơn nhiều, còn chồng tôi thì bắt đầu đi làm (haha), lúc nào cũng phải đi sớm hơn tôi tận nửa tiếng. Tôi còn nhớ, hôm đó là cuối tuần đầu tiên chồng tôi đi làm về. Cả hai chúng tôi đều thở không ra hơi, nằm trên giường nhìn nhau. Chồng tôi than thở: “Từ hồi đi làm tụi mình ít cãi nhau hơn hẳn em nhỉ?”

   Tôi bĩu môi: “Làm như anh còn sức mà cãi nhau ấy”.

   Anh nhún nhún vai bất lực. Hai chúng tôi cười xòa, tối chồng lại xách xe chở tôi đi dạo phố phường một vòng. Quả nhiên không gì bình yên và dễ chịu bằng.


2. Vì chồng đi làm sớm hơn nên cũng về nhà sớm hơn tôi, thường khi về nhà thì chồng tôi đã về trước. Hôm ấy trời nắng, chỉ số sàn chứng khoán đỏ kinh hồn, tan làm là tôi vọt lên xe phóng ngay về nhà nhằm mở “hội bàn đào” với chồng ngay. Đương lúc vừa mở cửa dưới nhà, tôi ù vào phòng ngủ của hai vợ chồng dạt dào cảm xúc gọi: “Chồng ơi!!!!!!”

  Ơ thì chưa thấy chồng đâu, thấy mẹ chồng đang đứng cạnh giường, còn chồng thì nằm thẳng cẳng trên giường, chăn đắp kín cả mặt. Mẹ chồng nhìn tôi phì cười, tôi chưa hiểu chuyện gì, nhưng thấy ông chồng chả hó hé gì, đoán có chuyện gì đó xấu hổ, tôi được đà chọc: “Chồng ơi, alo alo, chồng tỉnh lại đi chồng ơi, chồng có sao không?”. Cơ mà thấy chồng không trả lời, lại cứ kẹp chăn quanh hông, tôi nhanh miệng: “Ơ chồng có mặc quần không thế?”.

  Mẹ chồng tôi cười như được mùa. Chồng tôi bật dậy lừ mắt. Sau mẹ bảo hai đứa chuẩn bị xuống ăn rồi đi ra ngoài trước. Tôi bị chồng cho ăn một bữa cù léc ra trò can tội vuốt râu hùm ==”.

  Nhân tiện, sau đó bố chồng tôi cũng biết, bởi vì mẹ chồng bảo mẹ thấy hai đứa buồn cười quá nên đi kể quanh nhà cho mọi người cười cùng.


3. Bỗng một hôm chở tôi đi dạo, chồng ôm tôi bảo, chiều Chủ Nhật này chừa hẹn cho anh nhé. Tôi lấy làm lạ, chồng tôi nổi tiếng lãng mạn với nhiều vụ bất ngờ từ khi yêu nhau rồi, tỏ tình với cầu hôn gì cũng có tiết mục đủ cả, không lẽ giờ lại có thêm tiết mục mới? Tôi nhẩm tính các ngày quan trọng của hai đứa, nhưng vẫn thấy còn xa, lòng tò mò không biết chồng tôi định làm gì nên cũng… hóng.

   Vốn tính tò mò, nên chiều Chủ Nhật lúc chồng chở đi, tôi hỏi liên tục như thẩm vấn:

   “Anh chở đi chỗ đó có xa không?”

   “Anh chở em lên núi à? Hay vào Hội An?”

   “Giờ thì làm gì có nhạc sống? Em không lên núi đâu!!”

   Chồng chậm rì rì: “Thế em thích đi đâu?”

   Tôi quả quyết: “Đi ngủ”

   Chồng: “….”

   “Em đùa ấy, mà cũng không biết nữa, em chẳng có chỗ nào muốn đi.”

   “Đang bảo em muốn đi đâu thì anh chở đi đó”

   “Em tưởng anh có chỗ rồi, em chờ anh dẫn đi nèeee”

   “…”

   Lát sau chồng dừng xe ở trước khách sạn 5 sao to oạch, tôi ôm chặt bụng mỡ của chồng: “Em quyết thủ thân như ngọc nhé chồng!!!”

   Chồng thở dài: “Chở đi ăn bánh uống trà gì đó em like trên Facebook đó.”

   Tôi: “!!!” – lúc này tôi mới “a” lên hiểu ra.

   Hóa ra hôm trước, một chị người quen share với tôi sự kiện gì đó về uống trà ăn bánh. Vốn là dân Marketing có thâm niên và có tâm, tôi bấm ngay Interested vào Event chị ấy tạo trên Facebook để tạo tương tác, nhân tiện tag chồng vào comment cho xôm… sau rồi quên béng luôn ==”. Đúng là choáng váng ghê với ông chồng nhà mình, bày đặt bất ngờ nữa chứ, haha. Tôi cũng thấy khoái chí, được chồng mời đi ăn bánh không dễ gì, phải tranh thủ ăn thật nhiều mới được!!!

   Đương chờ đồ ăn dọn lên, trên bàn có quyển tạp chí thời trang, tôi mở ra đọc thấy cái nào hay hay thì “bà tám” với chồng. Đến chỗ phấn nền chồng thấy lạ hỏi phấn lỏng làm sao đánh lên mặt được. Tôi thao thao bất tuyệt giải thích bộ môn “Phần nền 101” cho chồng hiểu. Nhìn bộ dạng câu hiểu câu không của chồng, tôi đoán chồng đã bị kiến thức làm đẹp chị em dọa cho choáng váng, tôi đắc ý thôi không giảng nữa.

   Định đọc tiếp thấy chồng chỉ vào trang quảng cáo phấn nền Channel hỏi: “Cái này em “Interested” không?”. Mắt tôi sáng lên, nói ngay: “Interested nè, bấm nè, bấm nè”. Tôi lật hăng say chỗ nào cũng đòi bấm “Interested” nhiệt tình!

    Chồng tôi thở dài: “Facebook phải làm cái nút “Interested” thật với giả chứ như này nguy hiểm quá!”


10.07.2018 – Tất cả chỉ mới khởi đầu thôi, rồi sẽ 3 năm 30 năm rồi già đi cùng nhau thiệt lâu nữa. Mong chúng mình lúc nào cũng nồng nhiệt với nhau như bây giờ. J’amie!

 

 

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More