Viết cho tuổi 21

của Hânn Nguyễn
1937 views

   Hồi năm 18, 19 vẫn chưa có Blog, mình hay dùng Note để viết tản mạn: từ những chuyện vui buồn vụn vặt đến to nhưng cái thúng. Năm 20 là năm đẹp nhất, cũng bắt đầu Sinh nhật buồn nhất, vậy là mình chả viết dòng bẻ đôi nào, kể cả tự viết tặng mình như mọi năm.

   Mặc dù đã hững hờ lắm với tuổi 20, nhưng cuối cùng cả chặng đường đến tuổi 21, mình vẫn cảm thấy đầy may mắn và mình đã thay đổi rất nhiều điều trong cuộc sống.

   Mình nhớ câu nói của Naoko khi cô đón sinh nhật cuối cùng năm 21 tuổi:

Tốt nhất thì con người nên chỉ ở tuổi 18 và 19 thôi. Hết 18 tuổi thì sẽ sang tuổi 19, rồi lại quay về tuổi 18.

  Rừng Na-uy là một trong số ít những quyển khi đọc trong mình đọng lại vô vàn cảm xúc, và mỗi lần đọc là mình lại thấy mỗi cảm xúc thật khác lạ len lỏi bên trong tâm trí mình. Và ở tuổi 18, 19 lẫn 20, mình sợ trưởng thành hơn bao giờ hết, sợ đến nỗi viết một bài văn tế để ước ao… đừng bao giờ phải lớn!

   Nhưng giờ đây, khi ở sinh nhật 21, mình lại cảm thấy may mắn vô bờ. Từ lúc sinh ra đến bây giờ, có thể có những lúc chưa thực sự trọn vẹn và vui vẻ nhưng việc mình sống đến tận bây giờ, hiểu ra được nhiều điều và chiêm nghiệm cuộc sống thật chậm, thật nồng hậu thì đó đã là sự may mắn khi được sinh ra trong gia đình có bố mẹ đầy đủ và được ăn học đàng hoàng. Đừng nhầm mình là con “ngoan”, mình còn cách chuẩn ấy xa lắm, nhưng giờ khi lớn mình mới biết nghĩ và hiểu cho bố mẹ hơn. Mà có khi tại ngày xưa mình “quậy” quá, đâm ra giờ bố mẹ dễ tính và thoải mái hơn hẳn (hoặc do thời gian chăng?).

Life isn’t perfect. It’s not supposed to be. We all make mistakes.

    1 – Ăn uống, bước ngoặt đầu tiên.

    Những tháng đầu của tuổi 20, mình chẳng cảm nhận được gì nhiều, khoảng thời gian đó là lúc mình sụt cân kinh khủng còn tầm ~50.5kg. Sau đó khi ra tết, mình khám phá ra thực dưỡng: nhận ra ăn uống thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống của mình như thế nào, mình thay đổi quan niệm ăn uống. Với mình, đây là bước ngoặt lớn và quan trọng nhất, bởi vì nhờ đó mình hiểu rõ được giá trị và khi dung nạp, đồ ăn sẽ ảnh hưởng dến sức khoẻ nhiều như thế nào.

     Mình đã bắt đầu ăn gạo lứt (vẫn duy trì đến giờ), thay đổi chế độ ăn (như ăn chay và sạch hơn) và cảm nhận rõ năng lượng cũng như thần trí trong mình thay đổi rất tích cực. Có những lúc thay đổi môi trường sống, vậy là phải ăn những món khác và mình cảm nhận rõ đầu óc mình hơi… tạp nham và dĩ nhiên là phì ra nữa >_<. Ngoài ra, khi ăn bậy các món ăn vặt rồi chà sữa, trà các thể loại ngoài đường, mình toàn bị đau bụng và sau đó là nổi mụn (đặc biệt ăn đồ ngọt và thịt) :'(. Mình đoán một thời gian dài không ăn nhiều/hạn chế, cơ thể mình bắt đầu phản ứng và thải độc tố nhanh hơn.

Có bốn thứ mà nếu con người bớt ăn sẽ bớt khổ: Cơm trắng (và các chế phẩm tinh bột như Bánh mì), Thịt, Sữa Động vật và Đường.

     Cơm trắng thì mình Delete em ấy và thay bằng gạo lứt, sữa động vật thì hầu như bỏ luôn và thay bằng sữa từ hạt, Thịt thì mình tiết giảm ăn và hầu như ít (có tháng ăn chay trường) và đường là khó cai nhất, tại mình thích ăn ngọt >_<! Vậy là thỉnh thoảng đi chơi, đi hội nhóm, công việc mình có ăn bậy – tức là thay vì ở nhà thì chắc gặm khoai với bắp rồi thì yến mạch gạo lứt và mỗi lần ăn linh tinh là mình lãnh đủ. Có hôm uống Ly trà váng sữa và ăn bánh ngọt xong đêm nằm trợn mắt không ngủ được luôn T_T, sau đó là “cắm trại” ngoài nhà vệ sinh!

     Mình mong được tiếp tục ăn sạch, và mục tiêu là hạn chế các thể loại đồ ăn bậy, ăn tạp và hướng đến cuộc sống lành mạnhhhhhhhh!

      2 – Biết quí trọng Gia đình hơn

     Mình khá thích tự làm theo ý mình và nhìn chung mình chưa lo hay biết thương bố mẹ nhiều. Có dịp đi làm là ở chỗ làm chứ cũng không hay ăn ở nhà. Đợt năm 20, có nhiều chuyện xảy đến, điều đầu tiên mình thấy biết ơn là về tới nhà vẫn có phần cơm cho mình, bố mẹ vẫn lo lắng (dù kiểu lo lắng của bố mẹ không hợp với cách nghĩ của mình), chuẩn bị thuốc khi mình đau hay đủ thứ linh tinh trên trần đời, lúc đấy mình đã nghĩ:

May quá, may mà có nhà để về!

     Đợt mình đi xa, bị đau nằm co ro trên chỗ làm mới biết nhớ nhà. Thêm nữa, khi đi làm trại, ở với một đám nhỏ “phiền phức” mình mới biết giá trị của gia đình một cách thấm nhuần. Từ đợt sau đó, mình siêng ở nhà hơn, ăn cơm với bố mẹ và bỗng chốc nhận ra thời gian để ở cùng bố mẹ thoải mái không còn nhiều: Mình sẽ tốt nghiệp, đi làm xa, hoặc du học; rồi chẳng biết khi nào mới ngồi ăn cơm chung với bố mẹ nhiều nữa.

      Ngày sinh nhật, nhân nhận tin nhắn của chị họ nói là nhớ cảm ơn bố mẹ, vậy là mình đặt bánh ghi chữ “Cảm ơn bố mẹ” to đùng thay vì chúc mừng sinh nhật mình luôn =)).

      Thực ra mình ở với bố mẹ là lười lắm, lười đúng chuẩn những đứa con, mặc dù biết là có thể ở riêng thì mình sẽ tự làm, nhưng khi ở với bố mẹ, thì cứ thích… bố mẹ làm hộ cho. Và lười thì vô điều kiện!

      Mình tự nhận thấy, năm qua mình đã học được nhiều điều, trong đó có việc biết quan tâm hơn đến bố mẹ và thông cảm, thấu hiểu hơn khi nhìn lại chặng đường mình “dậy thì” ngông nghênh làm theo ý mình (thêm xíu ân hận nhưng nói chung là thuốc hối hận ăn bây giờ vẫn kịp haha).

     3 – Yoga và cuộc sống

     Mình thích Yoga khá lâu rồi, nhưng không siêng đi tập. Dạo này mình siêng hơn, đi tập nhiều trở lại vào rất yêu thích bộ môn này. Đợt mình tập với cô người Đức trên mái nhà ngắm hoàng hôn, mình đã tập trung và vô tình được dòng suy nghĩ ném về ngày mới đậu đại học, ngồi trước cửa nhà ngắm sao trời cùng với bà nội. Đó là lần hiếm hoi mình thấy thoải mái và dễ chịu nhất, và yoga hay thiền định chắc hẳn có thể đưa mình về được với những khoảnh khắc ấy!

    Bên cạnh đó, mình cũng thấy nhiều lợi ích từ nó, nhiều bài báo viết lắm rồi hihi, quan trọng nhất là mỗi ngày khi tập yoga và ăn gạo lứt, mình đều đi “nặng” đều và dễ chịu (hôm nào ăn bậy, ko tập thể dục là thấy ngay hậu quả) :))

    Mục tiêu của mình là uốn dẻo và trồng được cây chuối khi tập yoga >_<! Mong là bộ môn này sẽ trở thành Lifestyle của mình luôn ^^!

     4 – Định mệnh luôn là những món quà

     Ngày xưa lúc mình học Tài chính sau đó chạy sự kiện và làm Marketing thì cũng thấy hơi sai sai, sau đó liên tục làm cho các bên Khởi nghiệp và Công nghệ thì mình cũng hơi băn khoăn: giả chăng mình có duyên với những ngành ấy? Và rồi năm nay mình vào HCM làm trại hẳn một mùa hè, cũng ngừng các hoạt động trước đây tại Vườn ươm và Google Developer và tập trung vào học sau hè.

     Với tư tưởng là theo tài chính về sau nên mình cũng gạt bỏ các công việc râu ria bên lề. Nói chung cuộc sống trôi qua phẳng lặng cho đến khi mình nhận được một đề nghị về làm content marketing và product cho một dự án đúng chủ đề mình yêu thích (Tarot, chiêm tinh,….). Bên cạnh đó, mình đi dịch cho một số dự án công nghệ ICO trong lúc dạo chơi tìm thông tin về thị trường Bitcoin và trùng hợp mình chọn công ty để làm môn Chiến lược cũng trong ngành Công nghệ số luôn.

     Và mình thấy, có mắt xích gì đó vô hình giữa những hành động của mình với công việc liên quan tới mình! Trộm nghĩ, nếu mình cố gắng và nỗ lực làm điều gì đó, hẳn nó sẽ trở thành sở trưởng hoặc cơ hội khi đúng thời điểm! Ai mà biết được nhỉ? Chỉ cần mình đầu tư thời gian vào những điều mình thích thì không có gì là vô nghĩa! Mình tin là vậy và sống hết mình với mọi điều, học hỏi mỗi ngày và không ngừng tìm kiếm tri thức giữa bể kiến thức mênh mông!

Everything will be right when it comes in time.

      5 – Da dẻ, tóc tai chuyện muôn thưở

    Từ đợt thay đổi chế độ ăn, da dẻ và tóc tai mình cũng thay đổi niều, nặng nhất là tóc. Đầu tiên là da dẻ thì khi ăn ngọt, uống sữa hoặc thịt nhiều mình sẽ bị lên mụn. Mình phát hiện da mình nhạy cảm, dầu lại còn rất khó tính. Tuần mình mà đắp 2 cái mask là lên mụn ngay khỏi phải bàn T_T! Đợt mình xài nhầm hộp Laneige dưỡng ẩm cho da khô, da mình dị ứng và nổi biểu tình hai bên má. Sau đó đỡ hơn và ăn bậy lại thì má nổi tiếp :v

     Từ lúc nhịn  ăn thải độc thì da sau lưng nổi mụn khá ghê. Nói chung cứ thay đổi đồ ăn bậy là da phản ứng dữ nhất T_T. Tóc thì mình có uốn nhuộm khá lâu, cũng không có hậu hoạ gì. Đợt mình bôi dầu dừa trước khi gội tóc sau đó rụng như lá mùa thu… Đau lòng hết sức, sau mình ngưng dùng thì tóc vẫn rụng, mỗi lúc một ghê hơn. Mình đã đem đầu đi cắt sạch và giờ thấy đỡ hơn. Có lượn sang các diễn đàn thì thấy mấy chị kêu chắc đến kì thay tóc mới, tóc cũ chết nhiều quá nên cắt là hợp lí.

     Nói chung, da và tóc mình đẹp nhất là đợt ăn chay trường và hè trước khi đi sài gòn. Mình nhận ra ăn uống cũng ảnh hưởng rất nhiều đều tóc tai và da dẻ, độc được thải trực tiếp và mình biết tại sao lên mụn luôn, nhờ đó mình theo dõi được tình trạng sức khoẻ dễ dàng hơn.

    6 – Tình yêu mãi chưa gõ cửa, và… tình bạn

     Mình chia tay cũng hơn một năm, người cũ có người mới rồi người cũ cũ cũng đã đi du học Nhật. Chuyện tình yêu khó nói nhất, cũng khó đoán nhất. Có một (hoặc hai) người cá biệt mà mình biết dù có cách xa bao lâu thì mình vẫn sẽ có cảm giác nguyên khôi với họ. Thật tình mình biết tình cảm không thể níu giữ cũng như cần đúng lúc, đúng thời điểm.

Suy cho cùng, là vì chưa đúng thời điểm nên gặp ai cũng thấy nửa vời.

       Trong hai năm qua, mình cắt đứt liên hệ với hai người bạn rất thân từ cấp 2,3 vì nhiều lí do. Trong đó lí do chính đáng cũng có, lí do sến rện cũng có. Nhưng hầu hết đều là những mắt xích nhỏ mình vờ bỏ qua nhiều lần và rồi bùng nổ, không thể cứu vãn được. Mình nhận ra việc bạn bè chơi với nhau, chuyện tôn trọng và tuân theo một số qui tắc chuẩn mực chung là cần thiết, nếu không, việc chịu đựng sẽ đẩy đến giới hạn và rạn nứt tình cảm, không thể cứu chữa.

       Mình vẫn rất quí hai người bạn ấy, nhưng lẽ dĩ nhiên là không thể quay trở về như cũ nữa, mình hay mơ thấy họ nhưng cũng rõ ràng là không thể quay về như trước nữa. Mình chọn thôi, không đụng chạm đến cuộc sống của nhau để không thấy tổn thương hay bận lòng.

       Còn vài chuyện khác khiến mình giật mình nhận ra, việc những người lớn nói là đúng đắn, dù hẳn là rất rất lâu mình mới nhận ra được vấn đề một cách rõ ràng.

Phải đến một độ tuổi nào đó, chính bạn mới nhận ra được, có những kinh nghiệm của người trước truyền cho bạn là hoàn toàn đúng, cái giá bạn phải trả là trải nghiệm để nhận ra.

    7 – Những mong ước cho tuổi mới

    Điều đầu tiên: Tốt nghiệp và kiếm được học bổng.

    Điều thứ hai: Giành nhiều thời gian đọc sách chuyên ngành hơn.

    Điều thứ ba: Giành nhiều thời gian cho gia đình và tinh tế với bố mẹ hơn (tính mình hay đoảng).

    Điều thứ tư: Du lịch Hàn Quốc – Phillipines – Ấn Độ – Miến Điện trong năm sau.

    Điều thứ năm: Dự án mình diễn ra tốt đẹp.

    Điều thứ sáu: Luôn khoẻ mạnh, chuyển sang được ăn chay dài hạn và biết nấu nhiều món chay hơn.

    Điều thứ bảy: Nếu không gặp được đúng người, đúng thời điểm thì mình nhất quyết không cần tình yêu.

    Mong hân năm sau đọc lại sẽ tick vào sổ những chái tim sáng chói vì đã thực hiện được mọi điều ước <3!

    —–

    Đà Nẵng, ngày 04 tháng 11 năm 2017.

    Trời có bão, gió giật và mưa như trút nước, ngồi trông nồi gạo lứt sôi ùng ục thơi nức mũi và mong chờ mai đi APEC!

    Hân, 21 tuổi, 4 ngày.

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More