Hồ: Tiếng gọi yên ả giữa phố thị phồn hoa

của Hânn Nguyễn
1822 views

Reviewer: Hân Nguyễn

Bookname: The Lake – Hồ

Author: Banana Yoshimoto


      Nếu ai đã từng đọc những quyển sách mang phong cách của tác giả văn học Nhật, sẽ thấy đa phần chất văn của họ thoáng chút mơ hồ, huyễn hoặc hoặc siêu thực khiến ta có cảm giác “bay bổng” và “tò mò” hết sức về cái kết nửa thực nửa mơ.

      “The Lake – Hồ” cũng không ngoại lệ. Là quyển mới nhất trong chuỗi những quyển sách nổi tiếng được in ấn tại Việt Nam, tôi phải thừa nhận, dù chưa đọc Kitchen hay bất kì tác phẩm nào của Banana Yoshimoto, thì “Hồ” thật sự quá xuất sắc đạt tới độ “chín” đỉnh cao của một cây bút.

image

Sách có bán tại Tiki với giá 45K (giá gốc 56K ở Nhã Nam). Bìa phiên bản dịch ở Việt Nam cũng khá đẹp và hàm súc, cơ mà mình vẫn thích bìa gốc hơn x10 lần :-p.

       Hồ như câu chuyện kể trong vắt giữa phố thị huyên náo phồn hoa.

      Nơi ta có thể thấy một mặt hồ xanh biếc êm ả mà Mino dùng để pha trà, đang thì thào những câu chuyện kể tưởng chừng như quá đỗi mơ hồ, quá đỗi xót xa nhưng lại nhẹ bẫng như cách quá khứ được xếp gọn gàng và ngăn nắp trở lại.

       Hồ là một bố cục toàn cảnh gọn gàng hơn cả: nếu ta phải đọc đến hơn 1000 trang của Suối Nguồn để nhìn thấy toàn cảnh từng nhân vật thì ở Hồ, chỉ hơn 100 trang ngắn ngủi, hàm súc, ta đã có thể cảm nhận được từng hơi thở của các nhân vật.

       Ở bất kì quyển sách nào, chính ta cũng dễ dàng nhận ra chính mình: ở Chihiro, Nagijiwa ở Mino hay Chii,… Bởi lẽ đơn giản, Hồ là mặt gương tương phản lấy những số phận có thật đầy ngẫu nhiên của một cuộc đời có chăng quá đỗi tầm thường và nhỏ nhặt nhưng khiến chúng ta bận tâm và đủ sức khiến ta bận lòng trong từng khoảnh khắc được sống.

       Đôi lúc ta lại khao khát cái dung dị giữa ChihiroNagijiwa khi họ ở cạnh nhau, từng nấc thang cảm xúc mà họ vượt qua thật quá đỗi chậm chạp và từ tốn. Ta như thấy họ gìn giữ nhau hết sức tự nhiên và ở mỗi một bước chuyển, những suy nghĩ ở cả hai đều thể hiện hết sức mạch lạc, thoáng chút ngập ngừng (ấy là mỗi khi một trong hai người muốn người kia hiện diện nhiều hơn trong cuộc sống của mình) và quá đỗi tôn trọng lẫn nhau.

       Hẳn không ai hiểu được cảm giác bị tẩy não đáng sợ nhường nào, cũng không ai hiểu Nagijiwa đã trải qua điều gì. Nhưng, ở Nagijiwa toát ra cái gì đó vững vàng và dị đến lạ, được bọc bởi vẻ ngoài yếu ớt và gầy guộc: “Tưởng như cái chết đang bòn rút cậu từ bên trong”; cậu có thể lắm, sẽ ôm lấy cái vỉ nướng giữa đêm tuyết lạnh cóng, gục xuống và lịm đi vĩnh viễn.

        Nhưng Chihiro đã tới, như một tiếng gọi giữa đêm tuyết mù mịt, khiến Nagijwa tỉnh dậy, bằng sức sống mạnh mẽ, sự ngông cuồng đôi lúc bất cần; hơn hết Chihiro là con người luôn hiểu rõ mọi nguyên căn của vấn đề, của cuộc đời chính cô, mẹ cô hay cha cô: cô không từ chối quá khứ (dù đã có lúc cô làm thế), cô chỉ mặc nhiên để chúng được chấp nhận như hơi thở, như một câu chuyện cũ. Và chúng nhẹ nhàng, rõ ràng với cô hơn là sự ràng buộc hay chịu đựng.

         Mọi chi tiết nhẹ nhàng và tinh tế giữa cách hai người họ thăm dò nhau, nhận xét và để ý nỗi đau của nhau, chắc chỉ có một lần, những rung động sâu kín ấy của Nagi biến thành khao khát tình dục. Dù đêm đó có ra sao, tôi nghĩ Chihiro cũng không kể cho tôi và người đọc, bởi Chihiro dùng những từ ngữ như “không nhớ rõ” “mơ hồ” để nói về cảm giác của chính mình. Nhưng lúc Nagi hỏi lại và tỏ ra e thẹn, Chihiro đã nói về sự chấp nhận, vui vẻ và có thể đợi được.

        Biết đâu được, tác giả đang nói tới việc: tình dục giữa hai con người là điều sâu kín của trải nghiệm cá nhân mà ta chỉ muốn riêng mình cảm nhận và trân trọng, và nó đâu quan trọng là phải kể ra? Chihiro hẳn đã giữ chúng trong riêng mình.

        Tôi nhận ra: Bởi vì mỗi chúng ta là một cá thể, và quá khứ là nền tảng cho cá thể ấy, là biệt lập và chứa đựng những ẩn số đủ để đánh gục ý chí hay khởi dậy những khao khát của mỗi người. Nên chẳng cách nào mà hai cái “tôi” hai con người có nguồn gốc khác nhau có thể có trải nghiệm giống nhau trong quá khứ, hiện tại hay tương lai. Chúng chỉ có tính tương đối mà thôi, việc của ta là… chấp nhận điều ấy như ăn cơm, ngủ, thở đều mà đừng quá mức nặng nề hay cố chấp với mỗi cá nhân khác.

        Ấy rồi sao cái kết ở cuối truyện cho hành trình dài ấy lại làm tôi rung động quá, dẫu chỉ là một đêm bình thường nhạt nhoà, từ lúc cả hai lẻn vào xem bức tranh của Chihiro, Nagi lập tức đọc được suy nghĩ và ý nghĩa của bức tranh mà Chihiro muốn chuyển tải.

        Còn gì lãng mạn hơn nữa đâu, khi ta tìm thấy một tâm hồn đồng điệu hiếm hoi giữa cuộc đời thấu hiểu ta?

         Và ta như nhìn thấy họ đi giữa đời người khác lạ, chân thật đến nhạt nhoà nhưng vô cùng dũng cảm và đầy sức sống.

image

Hồ – Banana Yoshimoto

          Sách bán tại TIKI giá 45K so với giá gốc là 56K, dài vỏn vẹn hơn 100 trang, quá ngắn để kể một đời người nhưng vừa đủ để nói tới một chân lí hiển nhiên trong cuộc sống.

        Sao ta có thể bằng, những người biết rõ mình hơn những kẻ sống nhạt nhòa khác, đang yêu nhau, bằng một cách diễn đạt tự nhiên mà sâu sắc: ta tưởng chừng thế giới huyên náo ấy chỉ còn âm thanh đều đặn của họ. Tựa như lời cầu hôn ấy được nói bằng phương ngữ riêng của họ, trong thế giới của riêng họ dù giữa vô vàn âm thanh khác của cuộc sống.

        Ở “Hồ” quá đỗi tinh tế và mong manh nhưng khiến ta khao khát, phải, ta khao khát một ai đó cho ta cảm giác dễ chịu đến cùng cực, thấu hiểu đến cùng cực đồng thời cũng mãi không rời xa ta.

        Tựa như muốn uống trà ngon phải đi thật xa để lấy nước pha trà; như Mino luôn quan trọng dù đó là mảnh ghép quá khứ đau khổ của Nagi và đôi khi chính Mino, anh cũng tự hỏi cho sự tồn tại của bản thân mình như Nagi dù muốn quay trở lại nhưng phải cố sức vượt qua nỗi ám ảnh trong quá khứ.

        Ai cũng có lí do để tồn tại, mục đích để sống: chúng hiện diện ở ta ở những người xung quanh ta hay bất kì ai kể cả một kẻ lạ. Nhưng ta cứ mãi tìm kiếm hạnh phúc và mong mỏi quá xa vời, có thế chăng?

        Đọc Hồ trong một đêm mùa xuân, lúc ấy thì chỉ thèm một tách trà của Mino, rồi được nghe giọng điệu thẳng thắn nhưng đanh đá lắm của Chii hay tiếng thì thào be bé, run rẩy của Nagijiwa vói Chihiro khi băng qua mặt Hồ….

        Và chính chúng ta đầy những khả năng làm nên sự yên ả ấy, cho riêng mình, phải không?

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More