Sự phán xét và Bước chuyển

của Hânn Nguyễn
1715 views

Trước khi bước chân vào một đám đông, trước khi hòa mình vào một tập thể mới, trước khi mặc áo khoác và bước ra khỏi nhà, hãy luôn đặt câu hỏi: Giá trị thực sự của bạn là gì?”


          Dạo này đước nhắc nhở nhiều về định nghĩa của “Phán xét và sự đổi thay” của chính mình sau rất nhiều thời gian, bản thân mình chắc chưa đủ lớn để trải nghiệm nhiều hơn, mọi thông tin trong phần viết này đều là quan điểm cá nhân và những kiến thức riêng còn hạn hẹp, vui lòng người đọc không tự luyến về bản thân hoặc liên hệ với bất kì chuyện gì khác.
 
 Bài chia thành 3 phần lớn (click vào “Trang 1” “Trang 2” “Trang 3” để tự động nhảy tới mục bạn thích đọc)
 

1. Judgement – Sự Phán xét.

        Thường người ta sử dụng động từ này khá chung trong cuộc sống hàng này có ý chỉ tiêu cực là chủ yếu, thay vì tích cực. Tuy nhiên, ngoài nghĩa tiêu cực ở trên, ta còn nói đến nguồn gốc của từ này xuất phát từ 2 khía cạnh lớn:
 
        + Sự phán xét, ngày phán xét, ngày xử tội – theo kinh thánh. Có rất nhiều thông tin, nhân vật, lời trích kinh thánh và tầng nghĩa phức tạp về ngày này như Sách khải huyền, chúa Jesus, quỷ Satan,… vui lòng Google để tìm thêm thông tin và hiểu rõ hơn về ý nghĩa chính.
 
        + Judge” – trong luật pháp, tòa án, thẩm phán. Phạm nhân được định tội và nhận phán quyết cuối cùng về hành vi có hoặc vô tội của mình thông qua chứng cứ phạm tội, nhân chứng, luật sư, công tố viên và các bên liên quan,…
 
       Xét trên những nghĩa trên, sự phán xét mang một góc nhìn rất lớn và bao quát. Người ta thường nhầm lẫn với việc quyển sách Khải Huyền chứa đựng mọi tội lỗi hoặc điều tốt mà một người đã làm trong quá khứ, tuy nhiên, trên thực tế, con người được định tội ngay trong ngày tận thế bằng cách vượt qua thử thách và nhận lấy sự phán xét thông qua biểu hiện của họ trước Satan – con quỉ của lòng tham (vâng, lòng tham vô bến bờ).
 
 

Inferno – Dante

(hiện có ấn phẩm được in ra sách cùng tựa Inferno, Hỏa Ngục rồi làm phim luôn của Dan Brown cùng tên   có giá 148k tại TIKI, 199k tại Lazada)

        Cũng giống như Judgement, khi đưa ra một quyết định trừng phạt một bị cáo, thẩm phán phải dựa trên các chứng cớ có liên quan, lời bào chữa của luật sư, công tố viên, lời khai của nhân chứng, những bằng chứng khoan hồng, giảm nhẹ và sự thành thật của chính bị cáo trong sự việc đó. Tóm lại, vô cùng phức tạp, ta gọi đó là quá trình xét xử (Judgement).
 
        Và chúng ta dùng từ “Judge – Phán xét” khi đánh giá ai đó ở một khía cạnh đơn lẻ cá nhân mà bỏ qua mọi yếu tố khách quan khác. Theo tôi, thật sự hơi…sai.
 
         Bất cứ ai dù đó là cô hoa hậu trên tivi, ông to mặt lớn, nhà giàu nứt vách hay nhà nghèo toàn mùng tơi (mà thời nay mùng tơi cũng đắt đỏ lắm nhé T_T), người sống bình bình tẻ nhạt cả đời hay xiu-pờ-man abc xyz các thể loại thì đều phải chấp nhận 3 sự thật: phải sống, phải chết và phải bị phán xét.
 
   Phán xét là công bằng, cho tất cả ai tồn tại theo qui trình sinh-tử của tự nhiên.
         “Phán xét” là đã bao gồm luôn những góc nhìn chung, khách quan về động cơ cũng như hoàn cảnh tác động bên ngoài lên một người/sự việc/hiện tượng; và túm váy lại là những người có đủ năng lực để phán xét phải là những người có khả năng đối chiếu, chuẩn mực khách quan cũng như đầy đủ thông tin xác thực. To hơn tí, hãy so sánh với Chúa hoặc vị trí Thẩm phán trong một phiên tòa để nhận được đặc quyền Phán xét.
 
           Vậy nên, những góc nhìn mang tính chủ quan theo cách hiểu cá nhân bị ảnh hưởng bởi xã hội họ sống, chuẩn mực cá nhân, môi trường xung quanh cũng như rất nhiều tiêu chí khác được coi là “Định KiếnAssumption” chứ chưa được gọi là “Phán xét Judgement” như ta hay sử dụng.
 
             Khi ta khen/chê một sự vật sự việc điều đó xuất phát từ Ý Thức (không phải tâm trí đâu nhé, tâm trí chúng ta lúc nào cũng bay bay dạo chơi không điểm dừng rồi, như kiểu bạn ngồi yên thì cứ có ai đó nhét suy nghĩ vào đầu bạn ấy, nói tới vụ này sau).
            Mọi thông tin được tiếp dẫn trong bộ não được lí giải hợp lí theo hệ thống những giá trị của cá nhân đó hoặc thông tin, góc nhìn bên ngoài đều là một góc độ riêng có quan điểm, lí luận riêng vì vậy dù có là gì đi nữa, vẫn chỉ mang tính nhận xét, đánh giá hoặc định kiến. Chứ mà để đạt đến trình độ “Phán xét”, với mình thì còn hơi xa vời.
 
            Để Phán xét một ai đó/sự việc thì chí ít một cách hiểu khách quan, có căn cứ nhất định (như trong Inferno, Dante dùng chuẩn mực đức hạnh theo Aristotle trong các tầng khác nhau về tội lỗi mà con người mắc phải – nhân nói, có 7 tội lỗi lớn mà Ki-tô giáo đưa ra, trong đó trùm cuối cũng nặng nợ nhất đó là tội Ích kỉ, mà tìm lòi mắt không thấy ích kỉ nằm ở đâu trong 7 tội vì nó là mẹ đẻ của Kiêu Ngạo (Pride), Đố kị (Envy) và cả Thù hằn (Wrath)).
 

XX – Judgement – The Redemption – Sự phán xét

đọc thêm tại: Tarot – 22 Major Cards

           Vậy nên, để sử dụng một từ chính xác thì đôi lúc còn dựa trên những quan niệm cũng như chuẩn mực riêng. Trong ngữ cảnh thông thường, nếu mình bị chê là đang Phán xét (Judge) một vấn đề gì đó thì có hai khía cạnh, có thể họ đang nhắc mình đừng quá Định kiến (Assumption) một cách thật lòng, vậy mình cũng cần cân nhắc và thay đổi góc nhìn; trong một trường hợp khác nếu mình đủ khôn ngoan và biết người chê mình đang trong trạng thái có định kiến về mình, thì đơn giản là… không quan tâm, vậy thôi.
 

 2. Alternation – Sự Thay đổi (đúng hơn là xoay chiều)

     Trong một bối cảnh khác, mình bị chê là dạo này đã thay đổi nhiều quá. Mình chẳng biết trả lời sao, vì sự thật… không hoàn toàn sai nhưng chẳng đúng.
 
      Vậy nếu nói về sự thay đổi của một chủ thể là con người, gồm ba giai đoạn:
 
+ Đầu tiên là quá trình nhận thức được môi trường xung quanh và sự tác động của các nhân tố bên ngoài như bố mẹ, người thân, hàng xóm, bạn bè thời thơ ấu, văn hóa, định kiến xã hội, nếp sống, thói quen,…. cho nên đây là thời kì dung hòa và tương đối ít sự mâu thuẫn cũng như quan điểm cá nhân vẫn chưa đủ sức hình thành trọn vẹn và gặp phải sự tác động, đè nén dữ dội từ tác nhân bên ngoài. Giai đoạn này thường là từ 12-16 năm đầu đời, và có thể sớm hơn kết thúc thời kì này và nhảy cóc tới thời kì tiếp theo.
 
+ Tiếp theo là giai đoạn bối rối và sóng gió nhiều hơn, chắc 3 4 5 6 7 có người mười lần hai chục bận té ngã dập mặt rồi trải nghiệm mãi mới ngộ ra chân lý củ khoai… à mà nhầm, về bản thân mình. Đây là quá trình nâng cấp hệ thống bản sắc cá nhân, nói nôm na là vậy. Thời kì mà chính mình sẽ tự đặt nhiều câu hỏi cho bản thân hơn, buộc phải độc lập hơn chẳng hạn và quan trọng nhất là tìm thấy chính mình, mục tiêu, nguyện vọng, tham vọng cũng như tiêu chí, sự hài lòng từ bên trong đối với bên ngoài, và tìm cách dung hòa chúng. Thông thường, quá trình này không mấy vui vẻ lắm, nó kéo dài trong 20 hoặc 30 năm, nếu may mắn, bạn sẽ kịp chiêm nghiệm cho con cái trước khi lìa đời hoặc không bao giờ luôn.
 
+ Giai đoạn cuối cùng, thật ra không có gì nhiều nữa, trong các tôn giáo, trường phái khác nhau đều thúc đẩy con người tới giai đoạn này. Tuy nhiên, tỉ suất thành công chưa tới 0,01% trên thế giới, cứ ngó Phật giác ngộ rồi Chúa Jesus hay mấy vị tăng nhân bá đạo tập Yoga thì thấy. Cảnh giới siêu việt đó thì đúng là chỉ có thể ngưỡng khó có thể cầu. Tuy nhiên, nếu nói ở một khía cạnh khác, là sự giác ngộ, là xám hối hay rửa tội. Mà dĩ nhiên không làm cho ai khác ngoài mình rồi. Quá trình thực sự làm được điều đó cho mình thì cần có một điều kiện tiên quyết: vượt qua được bước 2 :v. Nói chung chưa hẳn là người trần lên cõi lạc được, chỉ đưa bản thân vào trạng thái “tĩnh” trước “động” của thời gian, không gian, của thị phi xô bồ ngoài bậc cửa và nhiều lắm những nguyên nhân gây đau khổ, nhà phật gọi đó là hỉ – nộ – ái – ố.
 

XXI – The World – Let Dance with Universal

đọc thêm tại: Tarot – 22 Major Cards


        Chà, dường như dài quá nhỉ. Bạn nhận ra bạn đã ở bước mấy rồi?
 
        Có một câu thế này: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, đáng buồn là sau mấy chục năm lớn lên và ngã dập mặt; khả năng đè chết người khác bằng những từ ngữ ném đá và miệng mồm độc thúi của mình vẫn không mấy cải thiện, nói thật là có phần được nâng cấp lên vài bậc nữa. Lúc chửi chắc có văn hóa và đỡ chì chiết, cay cú hơn.
 
        Chỉ có điều, mình không thể mang bản sắc cá nhân đó làm cái cớ cho bất kì điều gì xảy ra khiến mình nóng nảy hoặc sử dụng thường xuyên. Bản thân mình đã phải mở rộng và dung hòa rất nhiều giữa nhu cầu, nguyện vọng và bản ngã so với các mối quan hệ và công việc, gia đình, xã hội, bạn bè,… bên cạnh.
 
        Cho nên hoàn toàn những gì qua tiếp xúc hoặc trải nghiệm ban đầu về mình hoặc trong lúc mình còn kiên nhẫn và nhẫn nhịn đều rất dễ thương và đáng yêu thêm 1000+ cho sự nhiệt tình và thoải mái. Đôi lúc mình còn rất văn vẻ và cảm xúc bánh bèo nữa, nên mình có thể là một chuyên gia tâm lý tuổi mới nhớn, chuyên gia tư vấn các thể loại làm đẹp vì mình yêu bản thân mình và chém gió về vô số chủ đề yêu thích và sách vở, du lịch, kinh tế, tài chính vân vân và mây mây.
 
         Mọi thứ đều có vẻ đẹp,… đến khi bạn đạp tới ngưỡng chịu đựng về lòng tin, sự tự trọng cũng như sỉ nhục con người mình. Phần hậu của đứa chọt phải ổ kiến lửa mình xin không kể vì nghe có vẻ kinh dị cho đứa ấy quá :v.
 
           Có một điều mà phải nói rằng, con người không thể mất đi: đó chính là tiếng nói bên trong mình. Vậy nên mới có chuyện người “tốt” lỡ làm việc ác hai chục năm sắp thành trùm cuối Mafia bỗng quay sang tự tử hoặc ăn năn xám hối được là bởi vì chính họ về bản chất đã là một hạt mầm tốt đẹp, tiếng gọi trong lòng mãi mãi tồn tại để đưa họ hướng thiện, và nếu bị phớt lờ đi, như ta từ chối một phần bản thân mình thì điều đó sẽ làm con người không còn được “sống” nữa.
 
          Vậy nên, trước khi bước chân vào một đám đông nào, trước khi hòa mình vào tập thể mới nào, trước khi mặc áo khoác và bước ra khỏi nhà, hãy luôn đặt câu hỏi: Những gì thực sự tạo ra giá trị con người bạn? Để ngừng bị ảnh hưởng bởi đám đông, ngừng bị hùa đi bởi số nhiều mà học cách suy nghĩ riêng một cách có hệ thống với một trái tim rộng mở.
 
           Thay đổi để dung hòa và sống cùng với thế giới bên ngoài, nhưng mình vẫn sẽ luôn là mình.
 
           Bạn cũng như vậy, chúng ta chưa bao giờ đánh mất chính mình, chúng ta hoặc đang thực sự “sống” hoặc chỉ đang cộng sinh” hoặc “chết mòn” vì trót phản bội tiếng nói thăm thẳm ấy từ đáy lòng (đọc thêm: Suối Nguồn – Bạn là ai?).

 

Viết bình luận tại đây

* By using this form you agree with the storage and handling of your data by this website.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're fine with this, but you can opt-out if you wish. Accept Read More